d

Nghệ thuật Byzantine

Nghệ thuật Byzantine

Từ khoảng năm 300 Công nguyên, khi Cơ Đốc giáo bắt đầu dược truyền bá rộng rãi, phong cách tả thực của nghệ thuật Hy Lạp và La Mã đã không còn được ưa chuộng. Việc sử dụng những hình ảnh hiện thân của các vị thần linh như thể họ là những con người trần thế được gọi là sự sùng bái thánh tượng.
Sau khi tuyên bố Cơ Đốc giáo là một tôn giáo hợp pháp vào năm 313, hoàng đế La Mã là Constantine đã dời kinh thành vương quốc của mình từ Rome đến Byzantium và đổi tên nơi đây thành Constantinople.

Nghệ thuật Byzantine đã phát triển ở đây từ khoảng năm 330 đến năm 1453. Kế thừa các yếu tố nghệ thuật truyền thống của Hy Lạp, La Mã và Ai Cập, nghệ thuật Byzantine thể hiện tính trật tự nghiêm ngặt. Không hề có những hình ảnh khỏa thân hay tường thuật bởi những tác phẩm này được tạo ra nhằm truyền đạt đến người xem về Đức Chúa Trời, các vị thánh thần và thánh kinh.
Cùng với Cơ Đốc giáo, nghệ thuật Byzatine đã được lan truefn sang những vùng đất khác bao gồm cả các vùng Ravenna, Venice, Sicily, Hy Lạp và Nga. Các tác phẩm điển hình còn tồn tại đến ngày nay chủ yếu là các bức họa và tranh khảm dùng để trang trí cho các nhà thờ mái vòm rộng lớn được xây dựng tượng trưng cho sự hiện diện quảng đại của Chúa Trời, bên cạnh đó còn có những bức tranh bằng màu sáp trên các tấm ván gỗ, những bức chạm khắc phù điêu nhỏ và những bản thảo viết tay được trang trí. Những ảnh tượng trang trí cách điệu dạng phẳng về các nhân vật thánh thần chiếm ưu thế vượt trội, và tác giả của những hình ảnh này đến nay vẫn là một bí ẩn. Ở đây, lòng tôn kính đối với Chúa Trời mới là điều quan trọng nhất chứ không phải ai là người đã tạo ra chúng.
(Theo “Câu chuyện nghệ thuật” Phan Nữ Ngọc Linh dịch – NXB Đông A)

Post a Comment

DANH MỤC SẢN PHẨM
Sản phẩm theo tags